Bài viết mới cập nhật
Gặp lại 'Thị Màu tóc vàng' Eleanor Claphan
Ngày cập nhật Ngày 28 tháng 5 năm 2010    Lượt xem 120 lượt xem


Sau gần bốn năm trăn trở, tưởng rằng mình sẽ phải từ bỏ cái sở thích 'nông nổi' một thời. Nhưng với những kỷ niệm và một tình yêu tha thiết dành cho Chèo, Tuồng, Eleanor Claphan đã quyết định quay trở lại Việt Nam để thực hiện ước mơ còn dang dở.

 

' Xúy Vân' Eleanor, Ảnh Website Eleanor

Trong khi giới trẻ Việt Nam quay lưng lại với tuồng và chèo thì có một cô gái người Úc với cái tên Việt Nam là Hoàng Lan lại tìm đến hai bộ môn nghệ thuật sân khấu cổ truyền này với một niềm say mê "điên cuồng".

Vỡ mộng ca sĩ Opera vì Tuồng Việt

Sinh ra và lớn lên tại Canberra, Australia, trong một gia đình làm nghệ thuật, bố là nhạc sĩ, mẹ là diễn viên nên Eleanor đã có niềm đam mê với nghệ thuật ngay từ khi còn nhỏ.

Được truyền cảm hứng sáng tác âm nhạc từ người cha và hưởng thụ kỹ năng biểu diễn kịch nghệ từ người mẹ, ngay từ khi 10 tuổi Eleanor đã tự thành lập một nhà hát kịch với những con rối và tổ chức biểu diễn tại các trường học địa phương. Tình yêu và sự đam mê nghệ thuật cứ lớn dần lên trong cô cho đến khi bước ngoặt lớn nhất xảy ra trong đời.

Khi đó Eleanor đang theo học tại trường Đại học Wollongong chuyên ngành opera và ballet. Vô tình cô đã xem được trích đoạn "Từ Thức gặp tiên" của viện sỹ Nguyễn Đình Thi đến từ Đại học sân khấu và điện ảnh tại Việt Nam. Sự tò mò cộng thêm sức cuốn hút của đoạn video đã gieo vào lòng cô những ý tưởng kỳ lạ và cô đã quyết định mình phải tìm hiểu cái gọi là nghệ thuật truyền thống của người Việt.

Muốn tiếp cận được văn hóa Việt cần phải hiểu ngôn ngữ. Vậy là cô quyết định tự học tiếng Việt trong vòng hai tháng để có thể hiểu được những nét đẹp của dòng nhạc cổ truyền trước khi khám phá nó.

Năm 2005, Eleanor Claphan khăn gói sang Việt Nam, quyết định ấy làm cho cả gia đình cô ngạc nhiên, họ tưởng rằng cô sang Việt Nam là để "ăn chơi". Nào ngờ cô xin "ứng" trước số tiền cưới mà bà ngoại hứa sẽ dành cho cô khi đi lấy chồng để thực hiện giấc mơ học tuồng.

Dù chưa biết tuồng là cái gì nhưng âm nhạc và những vũ điệu của nó cứ cuốn hút cô đến ngỡ ngàng. Và quá ấn tượng với bộ môn nghệ thuật cổ điển và bác học bậc nhất Việt Nam nên hễ cứ nghe được tin chỗ nào có diễn tuồng là cô lao đến xem. Biết cô thích loại hình nghệ thuật này nên thầy Nguyễn Đình Thi đã giới thiệu cô với các thầy cô giáo của trường Đại học Sân khấu Điện ảnh Việt Nam.

Sự say mê của cô gái ngoại quốc đã làm cho nghệ sĩ Mẫn Thu cảm động, bà quyết định nhận cô làm học trò và chỉ bảo tận tình.

Những buổi đầu đến nhà nghệ sĩ Mẫn Thu cô thường đi xe ôm nhưng vì phải dành tiền để học tiếng Việt nên cô quyết định mua cho mình một chiếc xe đạp. Và chắc hẳn nhiều người dân khu tập thể sân khấu điện ảnh vẫn còn nhớ đến hình ảnh ngày ngày cô đạp xe lọc cọc tới nhà cô Mẫn Thu học tuồng. Khi mưa cũng như khi nắng cô không ngần ngại đạp xe 5 cây số đến tận Đồng Xa, Mai Dịch để đến lớp, lúc đó cô không sợ mệt mà chỉ sợ lạc đường sẽ đến lớp muộn.

 

Eleanor học chèo với nghệ sĩ Thanh Tuyết, Ảnh Website Eleanor

Mặc dù biết tuồng là một môn nghệ thuật cách điệu, "rất khó cưỡi ngựa với một cái roi, uống nước bằng cách vục tay xuống không khí" thế nhưng Eleanor đã hiểu được điều ấy và thấy nó rất hấp dẫn đến lạ kỳ.

Eleanor thích cốt truyện của các vở tuồng, nhất là vở Hồ Nguyệt Cô hóa cáo. Cô biết câu quan trọng nhất trong trích đoạn mà cô phải diễn là "Xẩy một phút tan tành trường phong nguyệt".  Đó là một triết lý mà cô thấy rất giống cuộc đời của mình, trong một phút có thể thay đổi toàn bộ cuộc đời một con người.

Cần mẫn với những tháng ngày vất vả, chỉ trong vòng 4 tháng vừa học tuồng, vừa học tiếng Việt, Eleanor đã nắm được 4 trích đoạn tuồng kinh điển như Hồ Nguyệt Cô hóa cáo, Dư Hồng hạ sơn, Ngũ biến, Xuân Đào cắt thịt. Điều ấy thật là khó với bất cứ người Việt nào, nhưng với quyết tâm học đến cùng cô gái ngoại quốc đã làm được và làm rất tốt.

Không chỉ kết hợp nhuần nhuyễn giữa những động tác, vũ đạo, những trình thức hết sức phức tạp được cách điệu, nghệ thuật hóa, thông qua các đạo cụ như: đao, thương, giáo, kiếm, roi ngựa mà những lời nói, động tác hình thể sự đi lại trên sân khấu cô thể hiện cũng khá là bài bản. Sự thành công của cô đã khiến cho nghệ sĩ Mẫn Thu và những người bạn học cùng phải ngỡ ngàng và thán phục.

Sau khi có được vốn tuồng kha khá, Eleanor trở lại Úc đi làm thêm tại các nhà hàng, khách sạn để kiếm tiền với mục đích sẽ quay lại Việt Nam học tiếp. Trong thời gian này, cô còn tranh thủ đi biểu diễn tuồng tại nhiều nơi trên nước Úc.

Cô hy vọng rằng loại hình sân khấu độc đáo của Việt Nam ẩn chứa những giá trị văn hoá, tinh thần của dân tộc, những giá trị nghệ thuật mang tính chất bền vững của tuồng sẽ không chỉ là những người bạn tri âm, tri kỷ của các tầng lớp nhân dân Việt Nam mà còn là bộ môn nghệ thuật yêu thích của cộng đồng nhân dân Úc.

 

Eleanor học Tuồng với nghệ sĩ Mẫn Thu, Ảnh Website Eleanor

"Làm Thị Mầu nước Việt"

Trong thời gian học tuồng Eleanor được cô giáo Thanh Tuyết yêu quý mời về nhà mình ở. Khoảng thời gian đó cô thường xuyên được nghe hát chèo, và nhanh chóng bị môn nghệ thuật này quyến rũ. Khi về nước, Eleanor nói với cô giáo Thanh Tuyết là sẽ trở lại Việt Nam để học hát chèo. Có lẽ lúc đó Thanh Tuyết nghĩ cô nói vậy để làm đẹp lòng bà thôi. Không ngờ, nửa năm sau, Eleanor quay lại thật. Và lần này, bà Thanh Tuyết không chỉ là người lập kế hoạch học tập cho Eleanor mà còn đảm đương nhiệm vụ trực tiếp hướng dẫn cô học hát chèo.

Trong thời gian học chèo, vốn tiếng Việt của Eleanor cũng được kha khá. Nhưng không bằng lòng với điều đó, lúc nào Eleanor cũng kè kè bên mình quyển từ điển.

Cũng bởi vì những ca từ trong các vở Chèo là những ca từ cổ, không dễ hiểu chút nào. Chính vì thế cô đã nhờ những người bạn Việt Nam giỏi Tiếng Anh dịch giúp nhưng nhiều lúc chính họ cũng không thể giải nghĩa được.

Sự kiên trì học tiếng Việt và tìm hiểu phong tục tập quán của người Việt đã giúp Eleanor nhập tâm nhanh một cách kỳ lạ vào những thân phận phụ nữ Việt Nam như Thị Mầu, Thị Kính, Xúy Vân... Và cứ mỗi lần nhập vai cô lại thấy mình trở nên đằm thắm hơn, hệt như người phụ nữ Việt Nam truyền thống.

Để có tiền sinh sống và theo đuổi môn nghệ thuật chèo cô phải đi dạy thêm tiếng Anh trường Quốc tế ngữ. Ở Việt Nam cô học được nhiều thứ, mà cái quan trọng nhất cô thường thấy đó là tính giản dị.

Trong thời gian đầu học hát chèo cô cũng gặp không ít khó khăn vì chất giọng opera vẫn ám ảnh cô. Nhưng cũng vì biết áp dụng những kỹ năng của opera đã giúp cô học hát chèo nhanh hơn. Vì thế, bây giờ nghe Eleanor hát chèo, dù vẫn còn đôi chút lơ lớ, nhưng thính giả vẫn bị cuốn hút bởi tiếng ca luyến láy, nhún nhảy, xuống trầm, lên bồng của cô.

Cô rất thích nhân vật Thị Màu. Vì đó là một phụ nữ cá tính, rất khác biệt so với những người cùng thời với cô ấy. Cô biết rằng, hát chèo đúng ngữ điệu chưa đủ, để có thể diễn thật chuẩn, có được những cử động mềm mại trong bộ váy áo tứ thân, cô cần phải hiểu được ý nghĩa của những ca từ mình hát và thấu được diễn biến tâm lý của các nhân vật.

Với ưu điểm về hình thể, nhỏ nhắn, xinh xắn, cô mặc áo dài Việt Nam, áo mớ ba, mớ bảy thật đẹp, trông duyên dáng, mạnh mẽ, và mang hơi thở đồng quê. Thế mạnh đó cũng giúp cho Eleanor học chèo nhanh hơn. Eleanor vừa học vừa ghi băng. Về nhà cô tập cả ban đêm. Tình yêu cũng như sự thôi thúc phải học cho bằng được sau 6 tháng cô đã có thể nhập vai được một số nhân vật cá tính điển hình trong chèo cổ như Thị Mầu, Xúy Vân, Thị Kính...

Eleanor cùng phu quân tương lai Cát Trần Tùng, Ảnh Tự Lập

Cô đã diễn đạt một Thị Màu lẳng lơ, tràn đầy ham muốn hạnh phúc và tình yêu; một Súy Vân đau khổ, từ điên dại giả đến điên dại thật. Cho dù ở Úc, cô chưa bao giờ có dịp gặt lúa hay mang cơm, cô cố hình dung tâm trạng của người phụ nữ trong hoàn cảnh đó.

Với Eleanor cô thấy động tác múa trong tuồng rất mạnh mẽ, nhưng trong chèo thì ngược hẳn, cần nhẹ nhàng, khéo léo. Hát cũng vậy, chèo không chỉ cần luyến láy mà cần sử dụng ngôn ngữ đa thanh, đa nghĩa kết hợp với cách nói ví von giàu tính tự sự, trữ tình.

Cũng qua chèo, mà cô càng hiểu hơn cái thiện luôn thắng cái ác, các sỹ tử tốt bụng, hiền lành thì luôn đỗ đạt ra làm quan còn người vợ nếu tiết nghĩa, cuối cùng sẽ được đoàn tụ với chồng.

Tháng 12, năm 2006, Eleanor tự đi xin tài trợ cho đêm liveshow tuồng, chèo đầu tiên của mình tại nhà hát lớn Hà Nội. Trong đêm ấy, cô biểu diễn hai trích đoạn  tuồng Hồ Nguyệt Cô hóa cáo, Dư Hồng hạ sơn và hai trích đoạn chèo Thị Mầu lên chùaSúy Vân giả dại.

Đối với khán giả thì đêm ấy là đêm thành công của Eleanor nhưng với cô thì là thất bại vì cô nhận thấy giới trẻ Việt Nam đã không còn hứng thú với hai môn nghệ thuật này nữa.

Ngay sau đêm diễn cô bay về Úc với một nỗi buồn đau đáu trong tim. "Bao nhiêu ngày tháng cực nhọc vì một đêm diễn vậy mà giới trẻ vẫn vô tâm quay lưng lại với mình". Tạm thời cô về Úc để nghỉ ngơi và suy nghĩ thêm cho con đường nghệ thuật sắp tới của mình.

Trở lại vì duyên nợ

 

Eleanor múa trống, Ảnh nhân vật cung cấp

Thời gian về nước với cô cũng là quãng thời gian buồn chán nhất. Eleanor không muốn làm gì vì không ai quan tâm tới cô. Vì những ý nghĩ của sự thất bại vẫn ẩn hiện trong đầu. Cô như đứng ở giữa ngã ba đường và không biết phải đi lối nào nữa. Dường như ý nghĩ từ bỏ nghệ thuật đã thường trực trong cô. Cô quyết định ra ngoài đi làm thêm, cô trở thành một người pha cà phê ở một nhà hàng tại Sydney, một cô giáo trông trẻ, một nhân viên bán hàng trong siêu thị.

Sau một thời gian, cô quyết định đến với nghề dược. Nhưng khi vừa quyết định ghi danh học dược, bỗng một đạo diễn người Singapore liên lạc với Eleanor, mời cô sang diễn chèo, tuồng. Cô vui sướng đến khôn tả, mọi ý nghĩ đi học dược đều tan biến. Cú điện ấy như một liều thuốc an thần cứu sống tình yêu nghệ thuật trong cô.

Eleanor coi đây như một sự huyền bí. Suốt một thời gian dài loay hoay với nhiều dự định khác nhau và kỳ vọng của cô đã trở thành hiện thực. Và cô thấy cô vẫn còn duyên nợ với nghệ thuật sân khấu cổ truyền của Việt Nam.

Điều đó thúc đẩy cô không chỉ phải tiếp tục theo đuổi tuồng, chèo mà còn hiện đại hoá nó để đáp ứng được nhu cầu của xã hội hiện đại, để thu hút giới trẻ Việt Nam cũng như cộng đồng quốc tế.

Ý nghĩ đó đã tạo cảm hứng cho cô sáng tác ra một dòng nhạc riêng, một sự kết hợp tài tình giữa nhạc pop phương Tây và nhạc truyền thống Việt Nam. Cô sẽ cho ra đời 1 album với nội dung kể lại câu chuyện của một người tìm lại ước mơ của chính mình.

Eleanor cho biết trong bài "Ngã ba đường", cô đã Việt hóa một thành ngữ của người Úc: "Anh hùng chết chỉ một lần trong đời, anh hèn chết cả ngàn lần".

Những tác phẩm của Eleanor được sáng tác dựa trên âm hưởng của nhạc cổ truyền như: ca khúc "Trở lại" dựa trên giai điệu của trích đoạn chèo "Thị Mầu lên chùa"; ca khúc "Điên" được lấy ý tưởng từ nhân vật "Xúy Vân giả dại"...

Bên cạnh đó, Eleanor còn biểu diễn múa trống, quạt và múa kiếm kết hợp cùng giọng hát của mình. Tất cả các sáng tác bằng tiếng Anh nhưng đều được Eleanor dịch sang tiếng Việt, với mong muốn khán giả Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ sẽ hiểu được những gì cô muốn thể hiện qua tác phẩm của mình.

Cô cho biết: toàn bộ doanh thu của buổi diễn vẫn được dành cho KOTO (Know One Teach One - Biết Một Dạy Một) - trung tâm dạy nghề cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt.

Eleanor còn ước mong thành lập một công ty biểu diễn tại Úc, nếu có thể sẽ lưu diễn ở Mỹ, Canada và xa hơn ở châu Phi. Đó cũng là dịp để cô giới thiệu môn "nghệ thuật bị lãng quên" ra thế giới và tri ân những người thầy Việt, tri ân quê hương thứ hai của cô. Đồng hành với cô lần này có cả phu quân tương lai, diễn viên Cát Trần Tùng, người làm cầu nối cho cơ với tình yêu nghệ thuật Việt Nam, cũng như giới thiệu những câu hát đầu tiên về một nền văn hóa xa xôi cho Eleanor.

Cũng chính vì thế mà vừa về đến Việt Nam, Eleanor không dành cho mình một giây phút nghỉ ngơi nào, tức tốc luyện tập để chuẩn bị cho đêm diển nghệ thuật sân khấu cổ truyền mang đầy màu sắc mới với cái tên "Trở lại" (The awakening) 26-5 tại Nhà hát lớn Hà Nội.

Cho đến khi dạo chơi trên phố phường Hà Nội Eleanor đã nghĩ: "thật dại khờ khi rời bỏ tuồng và chèo Việt Nam". Với cô nó không chỉ là cái duyên, cái phận mà nó còn là một thứ gắn bó gần gũi thân quen với đời sống của chính mình.

Chia tay Hoàng Lan chúng tôi luôn thầm nghĩ: Liệu rằng một cô gái Tây, tóc vàng nói tiếng Việt, múa tuồng, hát chèo Việt với một tham vọng đưa hai môn nghệ thuật sân khấu cổ truyền này ra khắp thế giới có trở thành hiện thực hay không? Hy vọng rằng ước mơ của "Thị Màu Úc" ấy sẽ thành công để thế giới có dịp biết đến "quốc hồn, quốc túy" của dân tộc Việt.

                                                                                                                                   Nguồn: Tự Lập (Tuanvietnam.net)



Các bài viết khác:
Ngày 27 tháng 5 năm 2010, 159 lượt xem
Ngày 21 tháng 5 năm 2010, 112 lượt xem
Ngày 4 tháng 5 năm 2010, 91 lượt xem
Ngày 19 tháng 4 năm 2010, 67 lượt xem
Ngày 25 tháng 3 năm 2010, 95 lượt xem
Ngày 8 tháng 2 năm 2010, 171 lượt xem
 
Ngày 26 tháng 5 năm 2010, 91 lượt xem
Ngày 21 tháng 5 năm 2010, 142 lượt xem
Ngày 21 tháng 4 năm 2010, 100 lượt xem
Ngày 2 tháng 4 năm 2010, 89 lượt xem
Ngày 24 tháng 3 năm 2010, 87 lượt xem
Ngày 9 tháng 1 năm 2010, 305 lượt xem


  QUẢNG CÁO